CÓ MỘT THẰNG KHỜ TÊN KHAI TÂM
Tác giả: Bọ Cạp Dịu Dàng
Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến tàn tâm, lạnh lùng công x nhược thụ, đoản văn, BE.
Độ dài: 6 phần ngắn.
Tình trạng: Hoàn edit
_________
“Từng có người hỏi Khai Tâm, Khai Tâm à, ngươi vì sao luôn luôn cười?
Khai Tâm cười nói, đó là vì ta tên là Khai Tâm a.
Người đó lại hỏi, Khai Tâm à, vậy vì sao ngươi lại rơi lệ?
Khai Tâm vẫn cười nói, bởi vì quá khai tâm.
Chốc lát, người đó nhìn Khai Tâm trong chốc lát, từ từ lại hỏi, Khai Tâm à, vậy người vì sao mà yêu người đó cố chấp đến vậy?
Khai Tâm vẫn cười, nói một cách tự nhiên, bởi vì, bởi vì người đó vui, ta sẽ vui a!”
Khai Tâm là một người đặc biệt. Bởi vì trong hoàn cảnh nào, hắn cũng luôn có thể mỉm cười.
Bị đánh cũng có thể cười; khi thôi học đi làm việc mà bị cha mẹ mắng, cũng có thể cười; khi bị người hắn yêu – Hoàng Dục Nghiêm từ chối, cũng có thể cười.
Thậm chí ngay cả khi biết mình sắp chết vì bệnh, hắn khi kí giấy hiến xác, cũng có thể cười được nữa.
“Một triệu a, mình phải dùng sao đây?
Ừm, hai trăm ngàn cho em gái làm của hồi môn, hai trăm ngàn cho anh hai, còn một trăm ngàn cho ba mẹ dưỡng già, haha, còn lại năm trăm ngàn ta tự dùng, ta chưa từng dùng qua số tiền nhiều đến vậy!
Cười vui chờ hồi âm của bác sĩ, cười nghe câu trả lời của bác sĩ, vẫn là cười nhận lấy tấm giấy mỏng đó, trên đó viết con số rất lớn.
Một ngày, Khai Tâm bước ra khỏi bệnh viện, đi vào một văn phòng luật sư rất sang trọng, trịnh trọng trả mười ngàn tiền phí dịch vụ cho luật sư, còn lấy từ trong bộ đồ mới mua của mình ra một quyển sổ tiết kiệm vẫn còn ấm.
Chờ hôm nào tôi chết, thì đưa cho ba tôi.
Một khắc đó, Khai Tâm thật sự rất vui, vì hắn có thể cho ba mẹ mình một chút tiền.”
___
Khai Tâm là một người rất đáng thương.
Ai cũng nghĩ hắn ngốc, hắn vô tâm vô phế, hoàn cảnh nào cũng có thể cười hề hề cho qua, nhưng hắn kì thực cũng biết đau.
Bởi vì yêu Hoàng Dục Nghiêm, hắn tự nói dối gia cảnh mình thật giàu có. Bởi vì yêu Hoàng Dục Nghiêm, hắn gắng sức học hỏi lễ nghi của tầng lớp thượng lưu để xứng với y. Bởi vì yêu Hoàng Dục Nghiêm, hắn dùng số tiền đổi lấy từ thân xác của mình để mua quà cho y.
Khai Tâm quá khai tâm, có lẽ cũng là bi kịch.
Một người thiện lương như thế, đơn thuần như thế, lại gặp phải tra nam Hoàng Dục Nghiêm, đúng là nghiệt duyên.
Khai Tâm dùng số tiền có được từ việc hiến xác để làm vui lòng Hoàng Dục Nghiêm; dùng những tháng ngày cuối cùng kiên trì bên cạnh Hoàng Dục Nghiêm. Nhưng tất cả những gì Khai Tâm nhận lại, vẫn là sự lạnh lùng của Hoàng Dục Nghiêm. Cho tới tận lúc đứng ở ranh giới giữa sống và chết, Khai Tâm vẫn không biết Hoàng Dục Nghiêm có yêu mình hay không.
__
Có một thằng khờ tên Khai Tâm hẳn là bộ đam mỹ thuộc vào hàng “ai ai cũng biết”. Nhưng mình chỉ mới đọc nó gần đây với lời giới thiệu của một người bạn, “Đọc đi, rồi biết thế nào là đau thấu tâm can.”
Khai Tâm là một si tình thụ điển hình. Mình vừa thương lại vừa giận Khai Tâm vô cùng. Thương vì Khai Tâm quá lương thiện, giận vì Khai Tâm quá nhu nhược yếu đuối, để rồi cuối cùng lại ôm một kết cục đau lòng như thế.
Hoàng Dục Nghiêm là một tra công điển hình. Đây là loại nam chính mình ghét nhất: coi thường tình cảm của người khác, tàn nhẫn giày vò người ta, cuối cùng lại nói chuyện yêu thương muộn màng. Có thể cuối cùng hắn đã hối hận, cuối cùng cũng đã nhận ra mình yêu Khai Tâm. Nhưng mà tất cả đã muộn rồi. Khai Tâm sẽ không tỉnh lại nữa.
“Có một thằng khờ tên Khai Tâm” đối với mình mà nói, không phải là một tác phẩm xuất sắc mà chỉ dừng lại mức “vừa ổn”. Mình không thích lắm cách hi sinh vì tình yêu đến mù quáng của Khai Tâm, càng ghét cách Hoàng Dục Nghiêm thờ ơ với Khai Tâm. Thêm nữa là bản edit này edit không được mượt. Dù cho bối cảnh đặt ở hiện đại nhưng editor vẫn giữ nguyên danh xưng “ta – ngươi”, thêm một số lỗi diễn đạt và dấu câu nữa, thành ra mình không ấn tượng lắm với tác phẩm này.
Nếu như bạn đang muốn tìm một truyện đam mỹ có độ dài vừa phải, hơi ngược và SE/ BE thì có thể đọc thử “Có một thằng khờ tên Khai Tâm” xem sao. Dù không hợp với mình, nhưng biết đâu đây sẽ là một tác phẩm hợp với bạn thì sao. ^^