NÀY, CÁI MUÔI CỦA EM
 
Tác giả: Ánh Dạng
Thể loại: Hiện đại, mỹ thực, ấm áp, nam 9 mắc bệnh tâm lý, sủng, HE
Độ dài: 86 chương
Tình trạng: Hoàn edit
 
 
_________
 
Cuộc sống của một người mắc chứng sợ giao tiếp sẽ như thế nào? Không ánh sáng, không hơi ấm, không tiếp xúc với người khác, đó chính là cách sống của Tề Trình suốt 10 năm. Quãng thời gian đằng đẵng ấy có thể biến một cậu thanh niên đầy sức sống trở thành một người đàn ông mất hết niềm tin, chỉ chờ đến thời khắc tự kết liễu mạng sống của mình.
 
Tề Trình là thiếu gia của nhà họ Tề, không thiếu nhất là tiền, nhưng lại thiếu một gia đình với tình thương ấm áp. Anh dùng vỏ bọc họa sĩ Trừng Ất sống suốt 10 năm trong căn nhà lớn không có ánh sáng, cho đến khi không tìm được lý do gì để tiếp tục tồn tại nữa. Tề Trình đã lên kế hoạch chi tiết để tự sát, nhưng trước đó, anh muốn hoàn thành một cuốn truyện tranh mỹ thực cuối cùng.
 
Thế là Trì Trĩ Hàm – một đầu bếp nghiệp dư được thuê đến ở trong nửa còn lại của ngôi nhà lớn. Công việc của cô là nấu ăn mỗi ngày dưới sự quan sát của camera – nối thẳng đến phòng của Tề Trình bên kia bức tường. Và đó là lúc mọi việc bắt đầu chệch ra khỏi quỹ đạo vốn có của nó.
 
Từ ngày đầu tiên chuyển vào sống trong căn nhà lớn, Trì Trĩ Hàm đã hết sức tò mò về chủ nhân bí ẩn họ Tề. Cô gái trẻ với nụ cười ngọt ngào tìm mọi cách để tìm hiểu “ông chủ”.
 
Nhưng cả gia đình họ Tề đều rất kín đáo, Trì Trĩ Hàm không biết người đàn ông bên kia cánh cửa có hình dáng thế nào, sở thích ra sao, thậm chí đến giọng nói của anh ta cô cũng chưa từng được nghe. Điều duy nhất cô thấy giữa những lần tiếp xúc ngắn ngủi của hai người là một bàn tay trắng bệch gầy guộc với những vệt thuốc xanh đỏ. Cô đoán rằng, đó hẳn là một người đàn ông lớn tuổi bị bệnh khó nói.
 
Mặc dù gia đình họ Tề nhiều lần nhắc nhở Trì Trĩ Hàm không được phép tiếp xúc với người bên kia bức tường, nhưng sự tò mò khiến cô tìm mọi cách “lách luật”. Cô cảm thấy, “ông ta” dường như rất sợ mình.
 
Trong khi đó, Tề Trình cũng phải chật vật với cô đầu bếp mới. Anh đã cô độc quá lâu, luôn thèm khát một chút hơi ấm tình người và Trì Trĩ Hàm chính là hơi ấm ấy. Nhưng căn bệnh sợ giao tiếp khiến anh không dám đến gần cô, thậm chí anh sẽ gặp phải ảo giác nếu tiếp xúc quá lâu. Từ khi Trì Trĩ Hàm xuất hiện, kế hoạch tự sát của anh đã bị hoãn lại, bởi anh phải giúp cô.
 
Bề ngoài Trì Trĩ Hàm luôn cười đùa vui vẻ, thẳng thắn thừa nhận mình là kẻ tham tiền, nhưng mấy ai biết rằng trước đây, cô vốn là một công chúa sống trong sự yêu thương của gia đình.
 
Cha vỡ nợ tự sát, mẹ bỏ lại Trì Trĩ Hàm một mình khi chưa tròn 18 tuổi. Cô gái nhỏ phải tự thân lăn lộn ngoài xã hội, vừa trả nợ, vừa tìm mẹ. Đằng sau những nụ cười ngọt ngào hàng ngày, là một Trì Trĩ Hàm cũng biết khóc biết đau, nhưng lại giấu kín đến nỗi không ai chạm tới được.
 
Chỉ có Tề Trình nhận ra điều ấy, vì anh thấy hình ảnh mình trong cô đầu bếp. Anh ở lại, vì muốn cứu cô thoát khỏi tương lai giống như mình. Nhưng không biết rằng ai sẽ cứu thoát ai?
 
Bệnh tình của Tề Trình có chuyển biến tốt hơn, chuyện của anh và Trì Trĩ Hàm cũng không giấu được người nhà họ Tề. Bác sĩ chủ trị cùng gia đình quyết định đánh liều một lần, cũng coi như là cơ hội cuối cùng của Tề Trình: cho phép anh và Trì Trĩ Hàm chính thức tiếp xúc.
 
Nếu thất bại, bệnh của Tề Trình sẽ còn trở nên nặng hơn, lúc đó cách duy nhất là đưa anh sang Mĩ chữa trị. Mọi hi vọng đều đổ dồn lên người Trì Trĩ Hàm, nhưng người trong cuộc là cô lại không hay biết gì. Cô vẫn cứ nghĩ người sống bên kia là một ông lão đứng tuổi, nhưng hóa ra lại là một chàng trai cao ráo trẻ trung.
 
Nếu như không mắc phải căn bệnh quái ác, có lẽ anh sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt, đáng mơ ước của biết bao trái tim phụ nữ. Trì Trĩ Hàm cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình giống như trong bộ phim “Người đẹp và quái vật”, chỉ khác là cô mới đóng vai quái vật, còn Tề Trình là người đẹp.
 
Dùng phương thức đầu bếp – chủ nhân để tiếp xúc với nhau, bệnh của Tề Trình ngày càng ít tái phát. Lần đầu tiên trong suốt 10 năm ròng, anh đã có hi vọng mình sẽ khỏi bệnh. Nam thanh nữ tú ở chung lâu ngày, dù có là bệnh nhân thì Tề Trình vẫn còn cảm xúc như một người đàn ông thực thụ.
 
Anh rung cảm trước Trĩ Hàm, trước sự dịu dàng chăm sóc của cô, cả những lúc cô hậu đậu hay cố mỉm cười trước mặt anh. Nhận ra điều đó càng khiến khát khao sống như một người bình thường trong anh càng mãnh liệt.
 
Nhưng căn bệnh kéo dài đã 10 năm, Tề Trình vĩnh viễn không thể trở lại dáng vẻ chàng trai khỏe mạnh tự tin năm nào. Không sao cả, vì bên anh luôn có Trì Trĩ Hàm. Cô gái thiếu tình thương chấp nhận hi sinh cuộc sống tươi đẹp bên ngoài, cùng anh nắm tay đi đến cuối con đường, cho dù kết quả có ra sao.
 
Cũng thật may mắn là tác giả đã cho chúng ta một cái kết đẹp, tuy không viên mãn hoàn toàn, nhưng đối với người như Tề Trình và Trì Trĩ Hàm, đó đã là hạnh phúc rồi. Truyện rất ngọt ngào, cũng rất đáng thương cho hai nhân vật chính. Họ đều là những con người không hoàn hảo, tình cờ tìm đến nhau và rung cảm lẫn nhau.
 
Đó là thứ tình cảm hết sức trong sáng và chân thành, Tề Trình dù biết mình có thể không qua khỏi, cũng muốn dùng chút sức lực bảo vệ Trì Trĩ Hàm. Trĩ Hàm bỏ qua thế giới rộng lớn, cùng lui về sống với anh trong căn nhà nhỏ, vui cùng anh, khóc cùng anh.
 
Cả gia đình họ Tề cũng rất đáng thương theo một cách nào đó. Họ không thiếu nhất là tiền, nhưng lại thiếu đi tình thương và sự quan tâm lẫn nhau, khiến cho một thanh niên trẻ như Tề Trình rơi vào căn bệnh tâm lí quái ác suốt 10 năm ròng.
 
Tiền đi liền với gánh nặng và áp lực, bởi vì mỗi bước đi của người đứng đầu sẽ ảnh hưởng đến hàng ngàn hàng vạn người phía dưới. Cuối cùng thì Tề Trình vẫn là người hạnh phúc nhất, bởi anh không phải chịu thứ áp lực đó và luôn có một người ở cạnh san sẻ vui buồn với anh.
 
Cuốn truyện này thực sự rất đáng đọc, tuy dài 80 chương nhưng số chữ mỗi chương không quá nhiều, đọc rất nhanh. Truyện về bệnh tâm lí nhưng không u ám mà thiên về sủng ngọt, còn có mĩ thực. Ngoài hai nhân vật chính còn có hệ thống nhân vật phụ đáng yêu không kém như hai vị bác sĩ điều trị, anh trai, chị gái Tề Trình, ông nội Tề… Hi vọng các bạn sẽ có những phút giây thư giãn khi thưởng thức cuốn truyện này và nhớ cho tôi biết cảm nhận của mình khi đọc xong nhé.