NGƯỜI EM YÊU

Tác giả: Dạ Mạn
Thể loại: Hiện đại, nam chính làm thủy lợi, nữ chính phóng viên, thâm tình, nhẹ nhàng, có khúc mắc từ nhỏ, sạch, sủng, sắc (1 chút), HE.
Độ dài: 66 chương
Tình trạng: Hoàn edit

Link đọc:  truyện người em yêu tại đây (click vô text “truyện người em yêu”)
—————–

Vào những ngày cuối cùng trong năm, tin tức thời sự thường đưa tin về tình hình mưa bão ngập lụt ở các tỉnh và thành phố. Thật trùng hợp, câu chuyện này cũng viết về một đề tài tương tự như vậy.

Triều Vũ là phóng viên mới tốt nghiệp phụ trách mảng xã hội của một tòa báo khá nổi tiếng. Vào một ngày mưa rất to tại thành phố nơi cô ở, cô đã gặp Hứa Bác Diễn. Khi ấy, anh và đồng đội của mình đang dầm mình dưới cơn mưa như trút để khai thông con đường đang bị tắc nghẽn.

Triều Vũ thừa nhận, mình rất có ác cảm với những trận ngập lụt như thế này, thế nên cô mới đăng một mẩu tin ngắn với nội dung chất vấn Chi cục thủy lợi về vấn đề thoát nước, nhưng vô tình trong bức ảnh đó, lại có anh. Những vấn đề bất mãn chính quyền kiểu như thế này ngày nào cũng có, Triều Vũ cũng chẳng nghĩ nhiều, cho đến khi chủ biên bắt cô phải đích thân đi xin lỗi người đàn ông đó. Đương nhiên với tính cách mạnh mẽ ngang bướng của mình, cô không phục.

Nhưng cô cũng không phải là vô lý đến mức không biết mình đã nóng vội kết tội người ta, thế nên dù không cam tâm tình nguyện cho lắm, cô vẫn đến tìm anh. Chỉ là không ngờ, khi đến rồi Triều Vũ mới phát hiện ra hình như mình đã sai. Người đàn ông tên Hứa Bác Diễn đó không phải là lính cứu hộ, mà chính là người phụ trách các dự án liên quan đến vấn đề thoát nước ở những thành phố thường xảy ra ngập lụt. Việc anh làm, là giải quyết ngọn nguồn của sự việc, chứ không phải chỉ là khắc phục hậu quả. Cô cảm thấy, hình như mình đã đánh giá sai về anh rồi.

Bởi vì Triều Vũ đã đăng bài gây hiểu nhầm đối với chi Cục thủy lợi, cho nên chủ biên muốn cô phải lấy công chuộc tội bằng cách viết một bài báo nghiêm chỉnh về công việc thực sự của họ. Mà muốn có đủ tư liệu, cô bắt buộc phải đến tận nơi để tìm hiểu. Hứa Bác Diễn vốn là người vô cùng nghiêm khắc và lạnh lùng với nữ giới, thế nên ban đầu anh cũng không có ý định tiếp nhận tình huống này. Thế nhưng, sau vài lần tiếp xúc, cô gái nhỏ kiên cường hoạt bát Triều Vũ đã khiến anh phải thay đổi thái độ. Cuối cùng, vẫn là không nhịn được mà đến gần cô hơn.

Thật ra, Triều Vũ vốn không biết rằng, đối với Hứa Bác Diễn, cô giống như một cơn mưa nhỏ vậy, đến đúng vào lúc trái tim anh đã quá khô cằn. Sự trẻ trung xinh đẹp của cô, sự kiên định đối với trách nhiệm xã hội của cô, sự thẳng thắn trong tình cảm của cô, đều khiến cho anh không có cách nào rời mắt khỏi cô gái đáng yêu này được nữa.

Tình cảm được xây dựng từ những sự tương đồng trong suy nghĩ, từ sự ăn ý trong từng hành động, họ đến với nhau nhẹ nhàng và ngọt ngào như tất cả những cặp đôi yêu nhau khác.

Cho đến khi, Triều Vũ vô tình nhận ra mối quan hệ của Hứa Bác Diễn và cô vốn đã có từ rất lâu trước đó, nhưng lại là một hồi ức vô cùng đau lòng. Triều Vũ rất ghét trời mưa, cũng rất ghét những cơn ngập lụt, bởi vì trong quá khứ cô đã từng bị cuốn đi. Cô may mắn được một người phụ nữ cứu lấy, nhưng người ấy lại vì cô mà mất đi tính mạng.

Triều Vũ đã sống rất nhiều năm trong sự ăn năn hối hận, cũng cố gắng làm rất nhiều việc tốt để bớt đi phần nào sự áy náy. Nhưng điều cô không bao giờ ngờ tới chính là, người phụ nữ ấy là mẹ của Hứa Bác Diễn. Là cô đã khiến cho anh mất đi một gia đình, khiến cho anh từ sớm như vậy đã phải chống chọi với nỗi cô đơn. Suy cho cùng, đây là nhân duyên hay nghiệt duyên?

Đây có lẽ là điểm mấu chốt của câu chuyện này, là nút thắt đáng giá trong tình yêu của Hứa Bác Diễn và Triều Vũ. Lẽ ra, tôi có thể giữ nó lại để khiến người đọc tò mò hơn, để bài review này thu hút hơn. Nhưng tôi chọn cách viết ra, là bởi vì muốn mọi người hiểu rằng, nút thắt không bao giờ quan trọng bằng cách tháo gỡ. Cái cách mà cả hai cùng đối mặt để xử lý tình huống này, mới chính là điểm thu hút của câu chuyện.

Triều Vũ còn rất trẻ, đối mặt với sự việc này cô hoàn toàn không có kinh nghiệm. Thế nên cô đã từng có suy nghĩ sẽ chia tay anh. Nhưng Hứa Bác Diễn đã là người trưởng thành, anh chín chắn và hiểu được, cái gì là quan trọng nhất đối với mình ngay lúc này.

Có rất nhiều giả thuyết, có lẽ cô ở bên anh vì cảm thấy có lỗi? Hay là anh ở bên cô chỉ vì cô chính là người được mẹ anh cứu sống? Giả thuyết nào cho dù có phải là sự thật hay không đều sẽ khiến hai người họ đau lòng. Thế nên, họ chọn cách tin vào đối phương, tin vào điều mà mình muốn trở thành sự thật.

Đây không chỉ là một câu chuyện về tình yêu, nó còn chứa đựng rất nhiều vấn đề mang tính xã hội. Giống như việc tại sao mọi người luôn oán trách chính quyền không xử lý tình trạng ngập lụt cho người dân? Hay thậm chí là oán thán cả ông trời tại sao lại cứ mưa hoài mưa mãi? Họ không hề biết rằng, nguyên nhân của tình trạng mà mình đang phải gánh chịu đều là do chính mình gây ra. Rác thải không được phân loại, không được đổ đúng nơi quy định, là tại ai? Tình trạng cống thoát nước bị tắc nghẽn vì rác, là tại ai?

Có lẽ mãi mãi họ sẽ không hiểu được cho đến khi có ai đó trong gia đình gặp phải sự cố, giống như Triều Vũ ngày còn bé. Triều Vũ có thể thay đổi suy nghĩ của bản thân đối với Hứa Bác Diễn, cũng bởi vì cô đã hiểu sâu sắc một điều:

“Nào có năm tháng tĩnh lặng, chỉ có những người đang vì bạn mà dũng cảm tiến lên.”

Cuộc sống là vậy đấy. Luôn sẽ có những người thầm lặng làm những việc không thể gọi tên, chỉ vì họ cảm thấy đó là việc phải làm. Mỗi một người sinh ra đều là sự an bài của số phận, nhưng sống như thế nào, tồn tại có ý nghĩa ra sao, điều đó hoàn toàn do chính bản thân bạn quyết định. Hãy làm một người có ích, để đến khi bạn ở cạnh ai đó, thì người ấy sẽ biết rằng bạn chính là một món quà mà định mệnh đã mang đến cho họ.