Review Truyện Chỉ Là Chuyện Thường Tình

chỉ là chuyện thường tình
CHỈ LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH
Tác giả: Tâm Văn
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, ấm áp, HE
Tình trạng: Sách xuất bản
Review bởi: Tâm Bùi Ánh
🐍 Giới thiệu:
Cô bé lọ lem cũng có hoàng tử yêu thương, đóa hoa dại xuân sang cũng sẽ nở.
Lần đầu gặp gỡ, cô là cô nữ sinh gầy gò xanh xao, chẳng ai chú ý tới, bị người ta lãng quên. Tô Hàng, 14 tuổi, như vầng thái dương, xuất hiện trong thế giới ảm đạm của cô, mang đến cho cô những hơi ấm đầu tiên.
Rồi cuối cùng mới nhận ra rằng, anh không phải là người thuộc về cô, mà chỉ là người khách qua đường.
Lần đầu gặp gỡ, anh là cậu thiếu niên ngỗ ngược lầm lì ít nói, với bảng thành tích gây lộn, trốn học lẫy lừng. Là cô đã nắm lấy tay anh, đem đến cho anh tình bạn và niềm an ủi. Từ đó, hình bóng nhỏ bé và yếu ớt đó nhẹ nhàng xâm chiếm tâm tư anh, kéo dài tới tận 18 năm.
Có biết bao mối tình khắc cốt ghi tâm, biết bao thâm tình sâu nặng, lúc đó cũng chỉ là chuyện thường tình.
Vận mệnh xoay vòng, trải qua bao thăng trầm, ai mới là người có thể khiến cô sống chết không buông tay?
🐍 Đây là một trong số những truyện ngôn tình (không phải thời kỳ đầu) chắc thuộc lớp hai thứ ngôn tình, nên chắc hẳn mọi người đều đã đọc nó. Motip khá cũ, truyện không có cao trào gì đặc sắc, thậm chí có người còn nói nó “nhạt nhẽo”.
🐍 “Tâm Văn đã đem đến cho người đọc một câu chuyện nhẹ nhàng, giống như mặt hồ mùa thu. Khi có cơn gió thổi qua sẽ tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. Đó cũng là tiết tấu tình yêu của nam nữ chính. Khi gió qua, nam nữ chính bị người ta li gián. Nhưng dù thế nào, hai bạn cũng không từ bỏ niềm tin trên đối phương. Cô đến thế giới của anh, mang cho anh ánh sáng; anh bước vào thế giới của cô, tặng cô một vầng thái dương. Câu chuyện phù hợp để đọc trong một ngày đẹp trời.” (Trích nhận xét của bạn Vũ Giang trên Tiki)
🐍 Truyện chủ yếu xoay quanh những tâm tình của nữ chính, kể từ khi cô chỉ là một cô bé xấu xí, thậm chí bị chính mẹ ruột ghét bỏ và có người chị gái vô cùng xinh đẹp – tài năng. Một cô gái ham chơi, ghét học, vô tư vô lo cho đến khi có những rung động đầu đời. Tưởng rằng “hoa rơi hữu ý, nước chảy hữu tình”, hóa ra chỉ là “tự mình đa tình”.
🐍 Tô Hằng như một chút ánh sáng ấm áp vào mùa đông, đã sưởi ấm trái tim khô cằn của cô bé. Thương anh, thích anh, âm thầm bên anh lâu dài là thế, từ cấp hai cho đến cấp ba rồi lên đại học và về lâu sau này. Vì anh là người xuất sắc nên cô đã cố gắng biết bao nhiêu để có thể sánh vai cùng anh mãi. Nhưng không, anh và cô không học cùng đại học. Anh một phương, cô một hướng. Anh học cùng trường với chị gái cô và thành đôi kim đồng ngọc nữ với chị gái cô. Nhưng cô vẫn lặng lẽ dõi theo anh, cho đến khi anh bị chị gái cô đá, cô đã chẳng ngại đường xá xa xôi, đến bên anh, nói “Em yêu anh, em muốn bên anh”. Anh như người chết đuối vớ được cọc, họ bên nhau, chẳng dài lâu, rồi anh bỏ cô ra nước ngoài du học.
🐍 Một mối tình dang dở và một trái tim nhỏ bé tổn thương. Lọ lem phải gặp hoàng tử thì mới vẽ lên một câu chuyện cổ tích đẹp. Và cô gặp được Trác Thanh Liên – một thiếu gia giàu có nhưng không hề ăn chơi đàn đúm. Anh cũng chính là cậu bé Kiều Dật nghèo đói – rách rưới – và là người duy nhất “chơi trò trốn tìm” với cô năm xưa.
Nếu Tô Hằng là chút ánh sáng ấm áp vào mùa đông thì Trác Thanh Liên chính là dòng suối mát ngọt ngào, quanh năm chẳng lúc nào thiếu được. Tình cảm từ bé đến lớn. tự nhiên mà có, khắc sâu tâm can. Dần dần, anh đã chiếm được trái tim cô, được cô yêu thương và anh xứng đáng được yêu thương cũng như cô xứng đáng được yêu chiều như thế.
🐍 Đọc truyện, mình có note lại được một vài câu khá hay, mà nghĩ sau này có thể sống ảo với nó được. Ví như:
– “Dữ quân sơ tương thức, do như cố nhân quy”: Lần đầu gặp nhau, như người quen cũ.
– “Dữ hữu tình nhân, tố khoái lạc sự, biệt vẫn thị kiếp thị duyên”: Hai người yêu nhau được bên nhau, bất luận làm việc gì đều thấy vui vẻ, bởi duyên kiếp là như vậy.
🐍 Còn một câu khác như này, người xưa có câu:
“Nam truy nữ, cách tọa sơn; nữ truy nam, cách tầng sa” – Đàn ông theo đuổi phụ nữ, khó khăn như phải vượt núi, còn khi phụ nữ theo đuổi đàn ông, dễ dàng như xé toạc một tờ giấy.
🐍 Tác giả có nhận xét rằng: Câu này không đúng. Nếu một người đàn ông, ngay từ lúc ban đầu không rung động trước bạn, thì dù bạn có cố gắng đến thế nào, anh ta cũng không thể yêu bạn.
Còn bạn, bạn có suy nghĩ gì về câu này?
Với mình, truyện như tên truyện, rất nhẹ nhàng nhưng đầy dư vị. Không phải cực kì xuất sắc nhưng lại khó phai.