Review Truyện Con Rể

con rể

CON RỂ

Tác giả: Triệu Hi Chi.
Thể loại: Cổ đại, nữ giả nam lăn lộn quan trường, cung đình hầu tước, HE.
Tình trạng: Đang edit, 81/110 chương.
Link đọc truyện con rể

? Người ta hay nói “chuột chạy cùng sào” để nói về tuyệt cảnh, về bế tắc, về những lựa chọn ngắc ngoải không có lối ra, ở Hứa Tắc trong cuốn Con rể, mình thấy rõ điều đó.

Hứa Tắc, nói không ngoa, khi lựa chọn kết hôn với Thiên Anh, làm rể nhà họ Vương, đã là “chuột chạy cùng sào”. Dẫu nàng không cố ý lựa chọn, nhưng tại thời điểm ấy, cái danh con rể là cánh cửa cuối cùng nối dài thêm những hoài bão, những nguyện vọng, những trách nhiệm mà Hứa Tắc tự giao phó cho mình, đồng thời, cánh cửa đó cũng đóng đinh luôn thân phận nàng, khiến nàng mãi mãi không thể trở mình về làm nữ tử được nữa.

? Câu chuyện mở ra với hoạt cảnh Hứa Tắc ngoại gia thì lận đận, nội gia thì lục đục, bị nhà vợ chế giễu, bị cha vợ đuổi đánh chạy té khói, còn bị ném cho u đầu chảy máu. Giữa lúc đó, người anh vợ Vương Phu Nam vừa trở về toả sáng như “bạch mã hoàng tử”, thật là, anh vợ với em rể, khoảng cách không chỉ là con lừa non và con ngựa bạch mà họ cưỡi, khoảng cách đó hệt như so con phượng hoàng đỏ rực và con quạ đen cháy khét, mà đáng buồn nhất là chúng lại đứng cạnh nhau.

Hứa Tắc làm việc ở Bỉ Bộ, cái chức trách còn chưa được gọi là “quan”, việc nhiều mà lương lại nhẹ, tóc bạc sớm, một đường không thấy cơ hội thăng quan tiến chức. Cơ hội duy nhất nàng lựa chọn cho mình là thi “nâng bậc” thì trong phút chốc bị vỡ thành bọt nước khi chủ khảo thẳng tay đánh “đỗ” thành “trượt”.

Thật đúng là, tên nàng có chữ “Tắc”, tắc mãi chẳng thấy thông.

Con đường nàng phải đi tiếp theo, ngoài ý muốn của nàng, nằm trong mớ âm mưu dương mưu ở chốn quan trường. Nếu nói kỳ thi nàng bị cố ý đánh trượt là kỳ thi “nâng bậc”, thì kỳ thi nàng bắt buộc phải đỗ, kỳ thi Chế khoa, cũng xem như kỳ thi “công chức” thời bây giờ.

Phải làm sao để bước được những bước đi của riêng mình, mà bề ngoài lại có vẻ như mình đã hoàn toàn bị thao túng?

Phải làm sao để mục đích của mình đạt được, mà không phá vỡ cái bố cục của “cấp trên”, để mình vẫn như một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đã được bày binh bố trận ?

? Quan lộ như chiếc thuyền đi trong vũng lầy, khi bước vào ai cũng hy vọng rạng rỡ tổ tông, nhưng càng đi càng xa, trải qua sóng gió, cũng càng xa hoài bão ban đầu. Trên đời này, những việc bản thân có thể thay đổi bằng thực lực quá ít, nếu có bạn đồng hành, liệu có thể cầu mong có chút ít khả thi chăng?

May mắn thay cho Hứa Tắc, nàng dù muốn dù không, nàng vẫn có Vương Phu Nam ở bên cạnh. Dẫu ban đầu chỉ là chìa tay bôi thuốc cho nàng, cho nàng cưỡi nhờ ngựa, cầm chân quan phủ cho nàng hoàn thành nốt bài thi, cho nàng thuê con ngựa già mà hắn hết lòng chăm sóc… hay về sau là những gợi ý, những chỉ điểm từ một tiền bối đã lăn lộn chốn quan trường, là ân tình bảo vệ nàng an toàn khi nàng gặp nguy hiểm… với Hứa Tắc, chỗ nào cũng như ẩn như hiện có bóng dáng Vương Phu Nam, như sương sớm mùa thu, như gió mát mùa hè, như trăng ấm đêm đông, như hoa cỏ mùa xuân.

? Mà Vương Phu Nam cũng không mong cầu nhiều hơn thế, như chàng từng tha thiết thổ lộ: “ta cam nguyện trở thành sương sớm mùa thu của nàng”.

Nhưng dẫu bên này có lòng, bên kia có ý, Hứa Tắc cũng không dám bước thêm một bước. Nàng khao khát cái mảnh chân tình ấy như rét nàng Bân thiếu chăn, nhưng cũng chính nàng là kẻ co ro ngồi ngoài hiên chịu lạnh để chôn vùi cái mảnh tình vừa manh nha đâm mầm xanh biếc.

Vương Phu Nam, cậu bé con 5 tuổi thuở xưa theo chân cha nàng đòi làm con rể, cậu bé con nhất quyết chăm sóc con ngựa để Vệ tướng quân có thể gả con gái cho hắn, cậu bé con “quách tỉnh” đòi tín vật vì sợ chẳng có gì làm tin, sau này đã thành cậu thanh niên 28 tuổi, dù cho Vệ tướng quân đã mất tích nhiều năm, dù cho con gái ông đã bặt vô âm tín, vẫn nguyện chờ đợi nàng cho đến khi hắn tròn 30 tuổi.

Trời cao không phụ hắn, cuối cùng hắn cùng tìm được người hắn chờ. Nhưng tìm thấy thì sao? Không tìm thấy thì sao?

“Giữa bọn họ không có hiểu lầm gì hết, nhưng khó đến được với nhau, hắn tiến từng bước thì nàng lui từng bước. Hắn nóng vội tiến lên, nàng đau lòng lùi lại.

Hắn không thể ép buộc nàng, mặc dù biết trong lòng nàng cũng cất giấu tình ý.

Chặn giữa hai người là dòng sông lớn cuồn cuộn, không chỉ là Thiên Anh mà còn có lý tưởng và hoài bão của mỗi người.

Chỉ vì tình nghĩa riêng tư mà vứt bỏ tất cả, dường như là không thể nào”.

? Triệu Hi Chi là một tác giả đã gây ấn tượng mạnh mẽ với mình trong “Ai bảo quan kinh thành có tiền có thịt”. Tuy vậy, khi bắt đầu đọc Con rể, mình đã khá ngại ngần vì sợ rằng, với set up đầy bế tắc như thế, câu chuyện sẽ quá đỗi nặng nề cho một bạn đọc chỉ thích những gì giải trí nhẹ nhàng như mình. Và cảm giác của mình đã không đánh lừa, bối cảnh, tình tiết, chiều hướng phát triển đều lạnh lẽo như một giấc ngủ đông.

Con rể nhà họ Vương chỉ là thân phận nhất thời của Hứa Tắc, nhưng sâu xa hơn, hẳn nhiên nàng cũng là “con rể” của chốn quan trường. Ở nơi mà người cùng phe cánh là “con đẻ”, người có thân phận con ông cháu cha thì là “con đỡ đầu”, nàng chỉ được hờ hững xem như là “con rể”, cần thì trọng dụng, hết thời thì thí tốt qua sông. Một chốn quan trường người tranh ta đoạt, chỉ đặt lợi lên làm đầu đã tiêu diệt bao nhiêu là hào khí và hoài bão tuổi trẻ. Có một ông “cha vợ” như chốn quan trường Hứa Tắc đang kiên trì bám trụ, thật cmnr là muốn ngoại tình đổi vợ cho xong.

? Cũng là nữ phẫn nam trang, cùng lăn lộn chốn quan trường, nhưng mỗi hướng đi, mỗi cách làm lại thể hiện sự sáng tạo trong bút pháp của Triệu Hi Chi. Ở Quan kinh thành là sự phóng khoáng, liều mạng đến bất chấp, là con đường hoạn lộ thênh thang còn có quý nhân phò trợ của Mạnh Cảnh Xuân thì ở Con rể, Hứa Tắc thân cô thế cô, phe đảng đấu nhau đến sứt đầu mẻ trán cũng không ai chìa tay cho nàng một hơi ấm nếu không phải mục đích “thả sợi dây dài câu con cá lớn” về sau (dĩ nhiên, trừ Phu Nam của nàng).

Cũng là báo thù cho cha, nhưng người xuất phát điểm ở hàng top khi là thám hoa lang, người ở hàng đáy khi chỉ là một nhân viên công vụ quèn, con đường họ đi, đâu chỉ ngăn sông cách núi, thời vận họ gặp cũng không hề có chút tương đồng, họ chỉ giống nhau ở cái tâm cố chấp và tính tình liều mạng không nề hà được mất.

Cũng chính vì vậy, ở Quan kinh thành và Con rể hoàn toàn không có sự lặp lại theo lối mòn, càng đọc, bạn đọc sẽ càng cảm thấy thú vị. Cùng là một sự việc, khi bạn đứng ở góc nhìn vi mô sẽ khác với góc nhìn vĩ mô, khi bạn đứng ở lập trường này sẽ khác xa khi bạn đứng ở lập trường khác. Những vấn đề chốn quan trường vốn dĩ cũng không ngoài thiên tai, nhân hoạ và phe đảng bè cánh, nhưng ở Con rể, bạn có thể nghe thấy tiếng lòng của tác giả ở bất kỳ chỗ nào. Ví dụ như, một khi dân đã cùng đường thì sức mạnh không gì cản nổi, ví dụ như thiếu tư liệu sản xuất mới là nguyên nhân của mọi khủng hoảng trong đời sống nhân dân, ví dụ như thuế tăng là hậu hoạ được nhiều hơn mất ….. Ai cũng cho rằng, nếu Hứa Tắc sinh ở thái bình thịnh thế thì quan lộ sẽ rộng thênh thang, nhưng mình thì cho rằng, thời loạn mới tao ngộ anh hùng, nếu đã không loạn lạc, nàng đâu phải chịu nỗi đau mất cha mẹ, đâu phải lăn lộn quan trường, đâu phải tóc xanh bạc sớm, cứ an an ổn ổn làm một quý nữ khuê các đợi gả chốn khuê phòng là đã đủ rôi.

? Cách viết của Triệu Hi Chi rất nhẹ nhàng, điềm tĩnh, tình tiết logic rõ ràng, tình cảm phát triển rất ấm áp, vậy nhưng lại mang đến cho mình cảm giác đè nén, nặng nề khi tiếp xúc với tác phẩm. Số phận mỗi con người được phác hoạ trong truyện đều như những chiếc lá trong bão gió, dẫu lá không muốn rời cành thì có được hay chăng? Cái Hứa Tắc cần trả thù, không phải là một người, mà là cả một phe phái, một chế độ, dẫu có đập đi xây lại, không chắc là đã tốt hơn, bởi vì nó nằm ngoài vòng xoay của vận mệnh mà nàng không thể thò tay vào điều chỉnh.

Điểm sáng ấm áp trong truyện, chính là tình cảm của Phu Nam và Hứa Tắc. Phu Nam trân trọng từng cái ôm, trân trọng từng phút giây được ngắm nhìn nàng … ngủ gật, còn phải lấy hết dũng khí uống một trận thật say để cướp đi nụ hôn đầu của nàng. Phu Nam tự nguyện tha thiết muốn làm sương sớm mùa thu của nàng, nhưng với mình, mình nghĩ rằng, Phu Nam chính là làn khói bếp toả hơi ấm, khiến cho nàng dù tha phương tứ xứ vẫn thèm khát được trở về với nếp nhà, để giữ gìn chút ấm áp duy nhất mà nàng có được trên cõi đời này, để khi vật vã mệt nhoài lại có thể gục đầu lên đôi vai ấy, thì thầm một câu, “ta buồn ngủ quá”.

Con rể là một câu chuyện rất đáng đọc, nhất là cho những ai thích đọc một cách chậm rãi, để tìm hiểu, để khám phá, để có thêm cách nhìn về thế giới cổ đại vốn dĩ chẳng hề phồn hoa.

? Bản edit đã đến chương 81, tiến độ bản edit thì cũng chậm rãi như hiện tượng nóng lên của khí hậu toàn cầu, bản convert không hề dễ đọc với mình, nhưng mình nghĩ với các member nhà mình thì convert làm sao mà gây khó dễ được? Bạn nào cũng thích Triệu Hi Chi như mình, mời nhảy hố nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *